3 bác sĩ kết luận qua đời chuyển xuống nhà lạnh, người đàn ông bất ngờ tỉnh dậy ‘đòi gặp vợ’

3 bác sĩ kết luận qua đời chuyển xuống nhà lạnh, người đàn ông bất ngờ tỉnh dậy ‘đòi gặp vợ’

Có  ai tin chuyện được thông báo ngừng thở rồi nhưng sau đó vẫn tỉnh lại không ạ. Một điều tưởng như không thể nhưng đã xảy ra trong thực tế.

Đã vậy, người này còn được tới 3 bác sĩ kết luận qua đời rồi cơ, thế mà vẫn sống dậy, vừa sống dậy thì điều đầu tiên anh ta làm đó là đòi được gặp vợ.

hình ảnh

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Người đàn ông này 29 tuổi, sau khi được 3 bác sĩ chẩn đoán đã tắt thở và chuyển vào nhà lạnh. Nhưng chỉ vài giờ trước khi bắt đầu khám nghiệm t.ử thi thì anh ta lại bất ngờ tỉnh lại.

Sự việc này được cho là vô cùng hy hữu. Anh này tên Gonzalo Montoya Jiménez, đang thụ án vì trộm cắp ở Trung tâm Asturias ở vùng tây bắc Tây Ban Nha.

Vào một buổi sáng, Gonzalo được tìm thấy trong tư thế ngồi gục trên ghế sau khi anh ta kêu mệt trước đó một ngày. Giới chức cho biết, lúc này da của anh này đã đổi sang màu tím, tim ngừng đập, đồng thời cơ thể cũng bị co cứng, mạch lúc này không còn đập.

Hai bác sĩ làm nhiệm vụ cùng kết luận anh ta đã ra đi.

Một giờ sau đó, bác sĩ pháp y có mặt kiểm tra cơ thể, và người này đồng ý với những đánh giá đầu tiên và đưa ra xác nhận người đàn ông đã qua đời lần thứ ba.

Sau đó, anh Gonzalo được chuyển đến nhà lạnh trong túi đựng và tại đây đã xảy ra một sự việc ngoài sức tưởng tượng khiến các bác sĩ khó thể lý giải.

Đó là, anh Gonzalo đã nằm trong buồng lạnh một thời gian, da của anh ta được đánh dấu sẵn các đường dao mổ để chuẩn bị cho cuộc khám nghiệm sắp diễn ra. Tuy nhiên anh đột nhiên động đậy.

“Các bác sĩ pháp y bắt đầu nghe thấy tiếng động phát ra từ bên trong chiếc túi. Gonzalo  vẫn chưa tắt thở”, một tờ báo đưa tin.

Ngay sau đó, bác sĩ pháp y tiến hành mở túi ra và nhận thấy nam tù nhân vẫn còn sống. Anh ta sau đó được chuyển đi bằng xe cấp cứu đến một bệnh viện khác để hồi phục và cuối cùng được báo cáo là trong tình trạng sức khỏe ổn định.

Ngay lúc này anh đã cố gắng nói với các bá sĩ: Cho tôi gặp vợ

Người phát ngôn viên của Cơ quan Nhà tù Tây Ban Nha nói rằng: “Tôi không thể bình luận về những gì đã xảy ra. Tuy nhiên cả 3 bác sĩ đã nhìn thấy các dấu hiệu lâm sàng của việc người này ra đi nên không rõ lý do chính xác tại sao lại có chuyện như vậy”.

hình ảnh

Ảnh: Gonzalo Montoya Jiménez và gia đình. Nguồn: Internet

Được biết trước khi sự việc xảy ra 1 ngày thì anh Gonzalo có than phiền rằng cảm giác không khỏe. Các quan chức tại đó cũng mô tả lại rằng da của anh ta tím tái, một dấu hiệu do lưu thông máu kém hoặc thiếu ôxy, thêm nữa là hiện tượng co cứng cơ thể. Tức là cơ thể đã co cứng lại rồi mà không hiểu vì sao lại vẫn sống lại được.

Bệnh viện thì nói rằng đây có thể là một trường hợp của chứng bắt thế hay là chứng giữ nguyên thế (catalepsy) –  là hội chứng có đặc trưng là tình trạng ngưng hoạt động, giảm phản ứng trước kích thích và người mắc có xu hướng giữ nguyên tư thế bất động.

Thông thì các dấu hiệu quan trọng của sự sống như: Hít thở và nhịp tim giảm xuống mức rất thấp, do đó bác sĩ hầu như không thể phát hiện hội chứng này. Tứ chi của bệnh nhân thường giữ nguyên ở tư thế ban đầu, dễ bị nhầm với việc tử thi cứng đơ, giai đoạn thứ ba của quá trình dừng sự sống.

Chứng bắt thế đôi khi có thể là một triệu chứng của bệnh động kinh, căn bệnh mà tù nhân Gonzalo mắc phải. Người tù đã uống thuốc điều trị bệnh nhưng gia đình cho biết không phải lúc nào Gonzalo cũng dễ dàng tuân thủ lịch uống thuốc khi ở trong tù.

Tại bệnh viện, phải mất tới 24 giờ chăm sóc tích cực, anh này mới khôi phục ý thức và bắt đầu nói chuyện. Các bác sĩ cho biết bộ não của Gonzalo bị thiếu oxy trong một thời gian, nhưng anh vẫn có thể nói chuyện và nhớ mọi thứ, đó là những dấu hiệu tốt.

Và 1 điều đáng chú ý nữa đó là khi vừa tỉnh lại, điều đầu tiên anh ta nói đó là là: Yêu cầu được gặp vợ.

Gia đình anh này nói họ sẽ đệ đơn kiện đòi bồi thường vì cho rằng các bác sĩ trước đó đã khám và kết luận qua loa. Và 3 tờ giấy chứng nhận qua đời đều chỉ được dán tem một cách sơ sài.

Ông José Carlos Montoya – bố của người này nói: “Rõ ràng là quản lý đã không giám sát Gonzalo, cũng không chữa trị cho nó. Con trai tôi đã được cho uống thuốc thần kinh nhưng không đủ liều”.

Nguồn tổng hợp

N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ấ̼p̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼t̼h̼á̼o̼ ̼t̼ứ̼ ̼c̼h̼i̼ ̼đ̼ể̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼c̼o̼n̼:̼ ̼“̼t̼ô̼i̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ẹ̼”̼ ̼

N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ấ̼p̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼t̼h̼á̼o̼ ̼t̼ứ̼ ̼c̼h̼i̼ ̼đ̼ể̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼c̼o̼n̼:̼ ̼“̼t̼ô̼i̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ẹ̼”̼ ̼

Sinh con chưa được nửa tháng người mẹ trẻ đã phải đứng trước lựa chọn bỏ mạng hay tháo tứ chi, và vì con chị đã không ngần ngại việc bỏ đi tay chân của mình.

Hai vợ chồng lúc mới cưới

Chị Dương Thị Thắm (ngụ tại huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước) sinh con trai đầu vào 3 năm trước, nhưng ngày vui chẳng được bao lâu, sau 14 ngày sinh chị bị tắc tia sữa, lúc đầu cứ nghĩ đó là chuyện bình thường vì phụ nữ sau sinh gần như ai cũng bị. Chủ quan nên chị chỉ thực hiện các mẹo dân gian tại nhà, ai ngờ tới ngày thứ 3, chị bị ngất trong đêm và được gia đình đưa vào viện.

Chị Thắm khi sinh con và khi bị nạn

Bác sĩ chẩn đoán tình trạng của chị rất nặng và lập tức chuyển lên bệnh viện tuyến trên để cấp cứu. Sức khỏe của chị chuyển biến xấu nhanh chóng do áp xe dẫn tới nhiễm trùng, sau đó là hàng loạt biến chứng khiến chân tay chị bầm tím dần.

Chị phải cắt bỏ tứ chi

Chỉ có loại bỏ tứ chi chị mới giữ lại được mạng sống, trước quyết định khó khăn, chính chồng chị là người đã nén bi thương ký vào giấy đồng ý cho chị phẫu thuật.
“Tôi bảo với chồng rằng: Thôi, bây giờ bệnh tình đã vậy thì chồng ký cho vợ đi cắt đi, chứ để như thế này vợ vừa đau mà cũng không cứu được nữa, vợ sợ không còn được nhìn thấy mặt con…” – chị Thắm chia sẻ khi nhớ lại những giây phút cả bầu trời như đổ xuống trước mặt ấy.

“Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng thấy con cười là tôi như trút bỏ hết áp lực”, chị Thắm tâm sự.

Chỉ với một suy nghĩ duy nhất “phải sống để về với con”, chị chấp nhận bỏ đi cả 4 tay chân của mình. Sau phẫu thuật, chị Thắm tỉnh dậy với nỗi đau về sự khiếm khuyết của cơ thể. Dù được người thân động viên nhiều nhưng phải mất mấy tháng chị mới chấp nhận được sự thật.
Thời gian đó, việc khó khăn nhất với chị là tập quen với việc không có tay chân, không thể làm được những việc từ đơn giản nhất như tự ngồi dậy, vệ sinh cá nhân… Sau một thời gian tập luyện, chị đã có thể dùng cánh tay còn lại để ôm và chơi đùa cùng con.

“Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng thấy con cười là tôi như trút bỏ hết áp lực”, chị Thắm tâm sự.

Tới giữa năm 2019 chị quyết định tập kinh doanh qua mạng để kiếm thêm chút tiền sữa cho con, phụ chồng chăm sóc gia đình nhỏ. Với cánh tay còn lại, chị dần học cách thao tác, gõ chữ trên điện thoại cảm ứng và đăng bài bán sản phẩm trên trang Facebook cá nhân.

“Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng thấy con cười là tôi như trút bỏ hết áp lực”, chị Thắm tâm sự.

Thu nhập từ công việc kinh doanh online khoảng 1-3 triệu/tháng, đủ tiền sữa cho con. Dù không kiếm được nhiều tiền nhưng chị vẫn đăng bài trên trang hàng ngày để tăng tương tác với mọi người. Đây giống như một cách để chị gặp gỡ và chia sẻ với nhiều người ở khắp nơi.

“Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng thấy con cười là tôi như trút bỏ hết áp lực”, chị Thắm tâm sự.

“Nhờ con mà tôi quyết tâm phải lạc quan sống như người bình thường. Tôi chỉ hy vọng rằng vợ chồng có sức khỏe để chăm sóc, nuôi dưỡng con lớn khôn”, người mẹ tuổi 30 cười nói.
Cuộc sống của hai vợ chồng chị Thắm vẫn còn nhiều khó khăn nhưng nhìn nụ cười hạnh phúc trên gương mặt cả nhà, ai cũng tin rằng rồi cuộc sống của gia đình nhỏ sẽ tốt hơn, cũng mong anh chị có thể mãi yêu thương nhau như vậy.

“Hạnh phúc nhất là được con bò lên người rồi bật cười khanh khách”

2 mẹ con chị

Hiện nay con trai chị Thắm đã được hơn 8 tháng tuổi. Từ khi bị như vậy, chồng chị lo chăm sóc vợ, kiếm tiền lo cho gia đình nên bé trai được ông bà nội một tay chăm sóc. Bé ăn ngon ngủ Chị Thắm cho biết, chị nằm viện điều trị gần 3 tháng trời, sau khi ra viện bị như vậy, chị không thể chăm sóc con. Xa mẹ lâu nên con trai không theo chị nhiều. Tuy nhiên sáng nào bé cũng ra chơi với mẹ một lúc rồi vịn mẹ để đứng lên. Mỗi khi nhìn con cười chơi ngoan, khỏe mạnh mẹ 9X lại có động lực nhiều hơn để vượt qua. Hạnh phúc mỗi ngày giờ đây của chị Thắm đơn giản lắm chỉ là chơi với con, để con bò trên người mẹ, nhìn thấy nụ cười trong trẻo của con. Nói đến đây, chị cảm thấy mọi hy sinh của mình đều xứng đáng. Rồi mai sau, dẫu không thể
nắm tay dìu con bước đi từng bước nhưng chị sẽ được nhìn thấy con lẫm chẫm bước về phía mẹ, ôm mẹ vào lòng. Chị sẽ dùng đôi bàn khiếm khuyết của mình để ôm con, cảm nhận hơi ấm thiêng liêng của tình mẫu tử mà mình đã đánh đổi mới có được. Và rồi chị cũng sẽ được nở nụ cười hạnh phúc khi nghe con gọi “Mẹ” đầu tiên. ngoan nên ông bà đỡ vất vả, vợ chồng chị Thắm cũng yên tâm phần nào

Facebook Comments Box
Luu Huyen

Luu Huyen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!