C̼ứ̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼u̼ộ̼n̼ ̼3̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼s̼a̼o̼,̼ ̼a̼i̼ ̼n̼g̼ờ̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼à̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼

C̼ứ̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼u̼ộ̼n̼ ̼3̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼s̼a̼o̼,̼ ̼a̼i̼ ̼n̼g̼ờ̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼à̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼m̼ã̼i̼

K̼h̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼ầ̼u̼ ̼5̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼r̼a̼ ̼v̼à̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼à̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼t̼.̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼c̼á̼i̼ ̼q̼u̼e̼ ̼t̼h̼ử̼ ̼t̼h̼a̼i̼ ̼2̼ ̼v̼ạ̼c̼h̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼đ̼ă̼m̼ ̼c̼h̼i̼ê̼u̼ ̼b̼ả̼o̼:̼
̼-̼ ̼C̼h̼ị̼u̼ ̼t̼h̼ô̼i̼,̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼e̼m̼ ̼m̼u̼ố̼n̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼đ̼ợ̼i̼ ̼2̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼n̼ữ̼a̼,̼ ̼k̼h̼i̼ ̼a̼n̼h̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼a̼y̼ ̼đ̼ã̼,̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼c̼ó̼ ̼g̼i̼ế̼t̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼a̼n̼h̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼e̼m̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼.̼

 

Cứ nghĩ đón con muộn 30 phút chẳng sao, ai ngờ đó là lúc tôi mất con mãi mãi - Hình 1

̼T̼h̼ế̼ ̼m̼à̼ ̼3̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼r̼a̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼a̼y̼ ̼đ̼ổ̼i̼ ̼s̼ố̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼,̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼c̼h̼ỗ̼ ̼t̼r̼ọ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼ấ̼u̼ ̼v̼ế̼t̼.̼ ̼C̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼2̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼n̼g̼a̼y̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼á̼o̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼a̼i̼.̼ ̼1̼ ̼t̼u̼ầ̼n̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼t̼i̼n̼ ̼a̼n̼h̼ ̼l̼à̼m̼ ̼đ̼á̼m̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼ô̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼x̼ấ̼u̼ ̼x̼í̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼v̼ị̼ ̼g̼i̼á̼m̼ ̼đ̼ố̼c̼.̼ ̼M̼ọ̼i̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼đ̼ã̼ ̼q̼u̼á̼ ̼r̼õ̼ ̼r̼à̼n̼g̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼g̼ã̼ ̼S̼ở̼ ̼K̼h̼a̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼a̼ ̼đ̼ã̼ ̼b̼ỏ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ể̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼p̼h̼ụ̼ ̼n̼ữ̼ ̼k̼h̼á̼c̼.̼

̼T̼ô̼i̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼k̼h̼ổ̼ ̼t̼ộ̼t̼ ̼c̼ù̼n̼g̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼đ̼ể̼ ̼p̼h̼á̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼t̼ự̼ ̼n̼h̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼s̼ợ̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼,̼ ̼n̼ằ̼m̼ ̼ô̼m̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ẽ̼ ̼l̼à̼m̼ ̼g̼ì̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼đ̼ủ̼ ̼ă̼n̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼ư̼ ̼d̼ả̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼.̼ ̼S̼ẽ̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼o̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼b̼é̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼c̼h̼ử̼a̼ ̼h̼o̼a̼n̼g̼?̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼s̼u̼y̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼l̼ắ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼c̼à̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼c̼à̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼r̼ơ̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼n̼g̼õ̼ ̼c̼ụ̼t̼.̼ ̼N̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼u̼ố̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼q̼u̼y̼ế̼t̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼c̼á̼i̼ ̼t̼h̼a̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼,̼ ̼b̼â̼y̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼n̼ó̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼ì̼n̼h̼,̼ ̼p̼h̼á̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼.̼

̼C̼h̼ỉ̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼,̼ ̼ô̼m̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼t̼a̼y̼,̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼h̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼ở̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼ó̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼o̼ ̼l̼à̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼g̼i̼á̼c̼ ̼l̼à̼m̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼h̼ự̼c̼ ̼s̼ự̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼l̼ạ̼i̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼h̼ứ̼a̼,̼ ̼t̼ừ̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ự̼c̼ ̼k̼h̼ổ̼ ̼c̼ỡ̼ ̼n̼à̼o̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼s̼ẽ̼ ̼n̼u̼ô̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼

 

Hãy trở thành người mẹ tuyệt vời trong mắt con cái - TDIFOR

̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ẹ̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼.̼ ̼B̼ố̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼m̼ắ̼n̼g̼ ̼m̼ỏ̼ ̼d̼ữ̼ ̼l̼ắ̼m̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼h̼ọ̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼á̼n̼g̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼q̼u̼á̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼x̼i̼ê̼u̼ ̼l̼ò̼n̼g̼.̼ ̼C̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼h̼ạ̼n̼h̼ ̼p̼h̼ú̼c̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼1̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼b̼ắ̼t̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼m̼ ̼l̼ạ̼i̼.̼ ̼C̼ũ̼n̼g̼ ̼m̼a̼y̼ ̼l̼à̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼x̼i̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼l̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼1̼5̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼d̼ễ̼ ̼d̼à̼n̼g̼ ̼n̼u̼ô̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼o̼n̼ ̼ở̼ ̼t̼h̼à̼n̼h̼ ̼p̼h̼ố̼.̼̼

T̼ô̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼h̼ằ̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼Đ̼ế̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼3̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼b̼é̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼n̼ă̼n̼g̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼c̼à̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼c̼ó̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼b̼ỏ̼ ̼n̼ó̼.̼ ̼N̼g̼à̼y̼ ̼n̼à̼o̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ế̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼i̼ề̼m̼ ̼v̼u̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼t̼ô̼i̼,̼ ̼n̼ó̼ ̼c̼ứ̼ ̼b̼i̼ ̼b̼ô̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼s̼u̼ố̼t̼ ̼n̼g̼à̼y̼,̼ ̼h̼ỏ̼i̼ ̼đ̼ủ̼ ̼c̼á̼c̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼l̼à̼m̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼h̼ạ̼n̼h̼ ̼p̼h̼ú̼c̼ ̼t̼ộ̼t̼ ̼đ̼ộ̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼,̼ ̼c̼u̼ộ̼c̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼c̼ầ̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼o̼n̼ ̼l̼à̼ ̼h̼ạ̼n̼h̼ ̼p̼h̼ú̼c̼ ̼v̼à̼ ̼đ̼ú̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼t̼h̼ậ̼t̼.̼

̼L̼ú̼c̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼5̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼c̼h̼ẳ̼n̼g̼ ̼h̼i̼ể̼u̼ ̼s̼a̼o̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼ ̼đ̼â̼u̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼.̼ ̼A̼n̼h̼ ̼t̼a̼ ̼t̼ì̼m̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼q̼u̼ỳ̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼c̼h̼â̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼b̼ả̼o̼:̼
̼-̼ ̼V̼â̼n̼ ̼ơ̼i̼,̼ ̼t̼h̼a̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼a̼n̼h̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼q̼u̼á̼ ̼s̼a̼i̼ ̼l̼ầ̼m̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼ỏ̼ ̼e̼m̼ ̼đ̼ể̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼á̼c̼.̼ ̼A̼n̼h̼ ̼h̼ố̼i̼ ̼h̼ậ̼n̼ ̼q̼u̼á̼!̼
̼-̼ ̼A̼n̼h̼ ̼c̼ú̼t̼ ̼đ̼i̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼q̼u̼e̼n̼ ̼a̼n̼h̼,̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼t̼ô̼i̼.̼

 

Làm thế nào khi trẻ mẫu giáo không thích đi học? | Báo Dân trí

̼-̼ ̼A̼n̼h̼ ̼x̼i̼n̼ ̼e̼m̼,̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼a̼n̼h̼ ̼k̼h̼o̼o̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼ữ̼a̼,̼ ̼e̼m̼ ̼c̼h̼o̼ ̼a̼n̼h̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼c̼o̼n̼.̼
̼-̼ ̼K̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼n̼à̼o̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼ố̼.̼
̼N̼ó̼i̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼u̼ổ̼i̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼đ̼i̼,̼ ̼t̼ừ̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ổ̼i̼ ̼k̼ế̼ ̼h̼o̼ạ̼c̼h̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼v̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼ở̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼n̼ữ̼a̼.̼ ̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼h̼ọ̼c̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼a̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼k̼ế̼ ̼h̼o̼ạ̼c̼h̼ ̼đ̼ể̼ ̼b̼ắ̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼i̼.̼

̼T̼ô̼i̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼t̼o̼à̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼đ̼ó̼.̼ ̼H̼ô̼m̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼b̼ậ̼n̼ ̼ở̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼t̼y̼ ̼v̼à̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼u̼ộ̼n̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼c̼ứ̼ ̼ở̼ ̼đ̼ó̼ ̼c̼ố̼ ̼g̼ắ̼n̼g̼ ̼l̼à̼m̼ ̼x̼o̼n̼g̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼d̼ù̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼à̼y̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼à̼ ̼đ̼ể̼ ̼l̼à̼m̼,̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼h̼ồ̼,̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼t̼r̼ễ̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼3̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼h̼ậ̼c̼ ̼l̼ư̼ỡ̼i̼:̼ ̼“̼C̼ó̼ ̼3̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼t̼h̼ô̼i̼ ̼m̼à̼,̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼c̼o̼n̼,̼ ̼c̼h̼ả̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼g̼ì̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼s̼ợ̼”̼.̼

̼N̼h̼ư̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼ơ̼i̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼đ̼á̼m̼ ̼đ̼ô̼n̼g̼ ̼v̼â̼y̼ ̼q̼u̼a̼n̼h̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼n̼ằ̼m̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼s̼ự̼,̼ ̼m̼á̼u̼ ̼c̼h̼ả̼y̼ ̼l̼ê̼n̼h̼ ̼l̼á̼n̼g̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼n̼g̼ấ̼t̼ ̼đ̼i̼.̼
̼-̼ ̼S̼a̼o̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼y̼?̼ ̼C̼ó̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼g̼ì̼ ̼v̼ậ̼y̼?̼ ̼S̼a̼o̼ ̼a̼n̼h̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼ở̼ ̼đ̼â̼y̼?̼
̼-̼ ̼A̼n̼h̼…̼ ̼a̼n̼h̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼h̼ô̼i̼ ̼m̼à̼…̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼…̼ ̼n̼ó̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼n̼h̼a̼n̼h̼ ̼q̼u̼á̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼t̼a̼x̼i̼ ̼t̼ô̼n̼g̼.̼

̼C̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼ắ̼p̼ ̼b̼ắ̼p̼:̼
̼-̼ ̼A̼n̼h̼ ̼n̼à̼y̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼l̼à̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼ở̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼v̼ề̼,̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼e̼m̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼v̼ậ̼y̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼x̼e̼m̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼c̼h̼ụ̼p̼ ̼c̼h̼u̼n̼g̼,̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼ ̼s̼ố̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼n̼ữ̼a̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼a̼n̼h̼ ̼ấ̼y̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼b̼é̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼m̼ã̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼.̼

 

Bật khóc khi biết bí mật về chuyến đi của mẹ mỗi sáng

̼-̼ ̼A̼n̼h̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼đ̼ó̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼b̼é̼ ̼v̼ù̼n̼g̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼…̼ ̼A̼n̼h̼ ̼x̼i̼n̼ ̼l̼ỗ̼i̼.̼
̼M̼ọ̼i̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ó̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼x̼u̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼n̼h̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼a̼ ̼l̼ý̼ ̼g̼ì̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼t̼ô̼i̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼ô̼m̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼n̼ứ̼c̼ ̼n̼ở̼.̼ ̼G̼i̼á̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼h̼a̼m̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼ế̼c̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼,̼ ̼g̼i̼á̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼s̼ự̼ ̼đ̼e̼ ̼d̼ọ̼a̼ ̼k̼h̼i̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼đ̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼ộ̼t̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼c̼á̼i̼ ̼k̼ế̼t̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼k̼h̼ổ̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼y̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼g̼à̼o̼ ̼l̼ê̼n̼:̼
̼-̼ ̼M̼ẹ̼ ̼g̼i̼ế̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼ơ̼i̼.̼

̼K̼h̼i̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ắ̼t̼ ̼t̼h̼ở̼.̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼s̼a̼u̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼h̼ồ̼i̼ ̼p̼h̼â̼n̼ ̼b̼u̼a̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼ô̼m̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼v̼à̼o̼ ̼l̼ò̼n̼g̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼g̼ờ̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼ ̼c̼u̼ố̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼t̼r̼ờ̼i̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼c̼ư̼ớ̼p̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼n̼à̼y̼.̼ ̼G̼i̼ờ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼s̼a̼o̼ ̼đ̼â̼y̼?̼

Ca sinh 5 duy nhất ở VN, giờ cả 6 mẹ con dương tính nCoV, bà nội cùng nhiễm nhưng không qua khỏi

Ở đây chắc ai cũng còn nhớ bà mẹ sinh 5 duy nhất ở Việt Nam 8 năm trước đúng không? Được mẹ và bà nội chăm sóc, giờ các bé đều lớn phổng, khỏe mạnh. Thế nhưng điều buồn nhất hiện giờ là cả 5 bé cùng mẹ đều đang dương tính với nCoV, bà nội thì nhiễm vi rút không may đã ra đi mãi mãi rồi.

Thông tin được báo chí đăng tải khiến bao giờ xót xa chạnh lòng, đại dịch sao tàn nhẫn đến thế

Cả nhà người mẹ sinh 5 duy ở Việt Nam dương tính, mẹ chồng đã qua đời

Đó là hoàn cảnh của chị Lê Huỳnh Anh Thư – bà mẹ sinh 5 con, kỷ lục của Việt Nam. Hiện tại, gia đình chị Thư sống ở Trần Bình Trọng, phường 4, quận 5, TP. HCM. Từ khi giãn cách, chị luôn đóng cửa cho bé ở nhà vì nhà đông con nên nếu không cẩn thận mà nhiễm sẽ rất khổ.

hình ảnh

Tụi nhỏ rất quấn bà bà nội. Ảnh: Người lao động

Thế nhưng, chị cẩn thận mấy cũng chẳng đề phòng hết được. Mẹ chồng chị trong 1 lần tiếp xúc với hàng xóm vài phút để hỏi thăm người ốm thì bị ho, mệt mỏi. Sau đó, người nói chuyện với bà được xác định là F0. Khi ấy, chị Thư đã có linh tính chẳng lành.

Ngày 30/7, chị Thư và mẹ lên phường lấy mẫu test nhanh. Về nhà, chị chỉ vừa thay đồ, tắm giặt khử khuẩn rồi mới gặp con xong chị đã nhận được thông báo rằng 2 mẹ con dương tính, lên phường làm xét nghiệm PCR. Chị và mẹ chồng ‘tất tả’ lên phường lấy mẫu, kết quả PCR khẳng định dương tính.

Nhận tin, chị chới với, lo lắng và hụt hẫng vô cùng. Chưa bao giờ chị nghĩ rằng mình cẩn thận thế rồi mà ‘cô vy’ vẫn lọt vào nhà mình được. Chị xin y tế phường cho cả nhà nhập viện vì mẹ chồng chị nhiều tuổi rồi, bà cũng bị ho sốt từ 4, 5 ngày trước nên khác mệt.

5 bé nhà chị cũng có triệu chứng ho, sốt như cảm cúm thông thường thôi nhưng vì lo lắng chị cũng xin lấy mẫu. Kết quả, cả 5 bé đều dương tính. Cả nhà chị sau đó được đưa đi cách ly ở Quận 2 và được phân về 1 phòng, đó là chung cư mới chưa có người ở.

Đi cách ly với 5 đứa trẻ và mẹ già khiến chị Thư buộc mình phải khỏe, không dám mệt. Chăm mẹ rồi lại chăm con khiến chị cũng là bệnh nhân nhưng chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi. Trong 5 bé thì có 1 bé bị nặng nhất cứ sốt ho liên tục, còn 4 bé còn 4 bé còn lại may mắn chỉ sốt nhẹ. Quay cuồng với người ốm dù người mệt rã, mất khứu giác. Nhưng chị tự nhủ mình phải cố gắng.

hình ảnh

5 bé bình thường được bà nội chăm sóc. Ảnh: Người lao động

Mẹ chồng chị tình hình cứ ngày một xấu đi. Bà mệt mỏi rồi tụt oxy máu, phải đưa xuống tầng cấp cứu. ‘Trước đó, mẹ tôi vẫn than mệt. Bà bảo tôi cứ cho bọn trẻ đi tắm. Tôi bảo để con làm đồ ăn cho mẹ nhưng chỉ chốc lát sau bà đã khó thở’, chị Thư kể.

Dù được đưa xuống cấp cứu nhưng tới ngày 5/8, bà cuối cùng chẳng trụ được nữa, rời xa con dâu và cháu nhỏ mãi mãi. ‘Tôi chỉ biết khóc thương mẹ vì không nghĩ mẹ lại ra đi nhanh như vậy. Bình thường bà vẫn tập thể dục, ăn uống khoa học. Dù đã hơn 70 nhưng bà vẫn khỏe mạnh. Vậy mà ‘cô vy’ ập tới khiến bà mãi mãi rời đi nhân thế’, chị nức nở.

Chứng kiến cảnh người thân ra đi như thế, dù có là người mạnh mẽ tới mấy cũng khó mà trụ được. Nhưng chị buộc mình phải tỉnh táo, phải cố gắng. Bởi vì, chị còn 5 đứa trẻ đang chờ.

Bà nội mất rồi nhưng chị Thư không dám cho các con biết. Vì bình thường bọn trẻ rất gần gũi bà nội. Bà cũng là người chăm 5 bé từ khi còn trong bụng mẹ. Chị sợ khi biết tin sẽ ảnh hưởng tới quá trình điều trị. Chỉ là, chị chẳng thể ngăn nổi sự buồn bã, chẳng thể ngăn nổi những giọt nước mắt.

hình ảnh

5 đứa trẻ ở khu cách ly với mẹ. Ảnh: Infornet

Thấy mẹ khóc, các bé cứ quấn lấy rồi hỏi ‘mẹ làm sao thế’, rồi lại hỏi tình hình bà nội dưới phòng cấp cứu như thế nào. Ngày nào cũng nghe con ríu rít hỏi bà nội, tim chị như thắt lại.

Đau đớn vì mất mát nhưng chị phải cố giấu nước mắt vào tim để cùng các con vượt qua cuộc chiến gian nan này. Mất đi 1 người thân đã là quá sức chịu đựng của chị, không thể để xảy ra thêm bất cứ sự mất mát nào nữa. Thế nhưng cơn mệt mỏi, mất khứu giác, vị giác ập tới khiến cả bản thân chị lẫn 5 đứa trẻ uể oải, chẳng muốn ăn.

Khi ấy, chị vẫn cố động viên các con vì phải ăn thì mới có đủ dinh dưỡng mà vượt qua. Một mình vượt qua cửa ải nCoV đã mệt, đằng này chị còn phải chăm thêm 5 đứa trẻ. Sự vất vả ấy thực sự rất khó nói thành lời. Hành lý chị mang theo khi đi cách ly chỉ toàn quần áo với sữa của tụi trẻ.

hình ảnh

Mẹ con chị Thư được rất nhiều người biết đến vì là ca sinh 5 duy nhất tại Việt Nam, ảnh internet

Ngày 11/8, chị Thư nhận được thông báo ra viện của mình và 4 con, còn 1 bé vẫn dương tính nên phải ở lại tiếp tục điều trị. Vì thế, chị đành xin ở lại chăm con tới khi bé âm tính thì 6 mẹ con mới về. Ngày 14/8, em bé cuối cùng của nhà chị cũng đã âm tính.

6 mẹ con mừng mừng tủi tủi xếp đồ đạc ra về. Chỉ là lần trở về này chẳng còn trọn vẹn nữa vì đã vắng bóng bà nội.

‘Mẹ ơi mẹ, nội đâu rồi, sao nội không về với mẹ con mình, đi 7 người thì phải về 7 người mới vui’, nghe con hỏi nước mắt chị lăn dài trên má. Nhưng chị cũng không dám nói cho con biết đành nói dối là bà nội đã về trước rồi, giờ 6 mẹ con về với bà nội.

5 đứa trẻ ngoan ngoãn theo mẹ về nhà với mong ước sẽ được gặp người bà chúng hằng mong nhớ. Thế mà khi trở về, thứ chúng gặp chẳng phải là hình ảnh bà nội dang tay yêu thương âu yếm mà là di ảnh của bà. Cả 5 bé òa lên khóc nức nở, trách mẹ đã nói dối. ‘Tôi phải nén lòng giải thích vì sao mẹ nói dối để chúng hiểu mà nén lại nối đau’, chị Thư kể.

Chồng chị Thư vốn là lái xe taxi. Trước khi gia đình nhiễm bệnh, anh ở căn hộ do công ty chồng tặng gia đình nên may mắn không nhiễm bệnh. Khi bà nôi mất, anh ở ngoài thu xếp hậu sự cho mẹ.

hình ảnh

Bình thường, mẹ chồng chị vẫn giúp đỡ chị chăm sóc 5 đứa trẻ. Giờ này bà đi rồi khiến chị Thư 1 mình xoay vần với 5 đứa, chị cũng chẳng biết làm sao.

nCoV đi qua nhà chị lấy đi của gia đình chị người thân yêu nhất. Đó là cú sốc lớn với những đứa trẻ, chẳng biết rồi khi nào chúng mới có thể vượt qua sự mất mát to lớn này.

Trước đây, khi ‘cô vy’ chưa ‘càn quét’ qua nhà, chị Thư vẫn còn nghĩ rằng nó chỉ là cảm cúm thôi. Giờ này, khi đã phải nhận hậu quả nặng nề nhất, tàn khốc nhất, chị chỉ mong rằng mọi người đừng chủ quan. Bởi vì, bất kì sự chủ quan nào bây giờ cũng sẽ phải trả giá bằng tiền bạc, sức khỏe và cả tính mệnh của người thân.

Sự mất mát ấy vô cùng to lớn, nó càng thêm khoét sâu vào nỗi đau của những người dân Sài thành. Sau này, kể cả khi thành phố trở lại nhộn nhịp, thì khi nhắc lại khoảng thời gian này, có lẽ ai cũng sẽ đau đáu một nỗi niềm vì sự bi thương khôn tả. Tôi, bạn và chúng ta giờ này có thể làm là tuân thủ nguyên tắc phòng dịch thật tốt, để những bài báo đầy rẫy sự thương tâm thế này sẽ không còn nữa. 4 tháng làn sóng dịch thứ 4 ‘tràn’ tới, chúng ta đã mất quá nhiều rồi.

Nguồn: Tổng hợp

 

Facebook Comments Box
Luu Huyen

Luu Huyen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!